Cung Trường Sinh (Phú Xuân, Huế)

Cung Trường Sinh (Phú Xuân, Huế)

Thông tin cơ bản

Tên gọi và vị trí địa lý

Cung Trường Sinh hay cung Trường Sanh, còn được gọi là Cung Trường Ninh, tọa lạc ở phía tây bắc Hoàng thành Huế.

Cung Trường Sinh được xây dựng như một hoa viên cung đình, nơi các hoàng đế triều Nguyễn đưa mẹ đến nghỉ ngơi, thưởng ngoạn cảnh trí. Tuy nhiên, theo thời gian, cung dần trở thành nơi cư trú và sinh hoạt thường xuyên của các Hoàng thái hậu và Thái hoàng thái hậu triều Nguyễn.

Hiện nay, di tích thuộc địa phận phường Phú Xuân, thành phố Huế, nằm trong quần thể Quần thể di tích Cố đô Huế.

Lịch sử và nhân vật

Cung Trường Sinh tọa lạc ở góc tây bắc Hoàng thành, phía sau Cung Diên Thọ, công trình được khởi dựng từ năm Minh Mạng thứ 1 (1821), ban đầu mang tên Trường Ninh cung, với quy mô và hình thức như một hoa viên cung đình, phục vụ nhu cầu nghỉ ngơi, thưởng ngoạn.

Công trình gắn liền với Thuận Thiên Cao Hoàng hậu, thân mẫu của vua Minh Mạng, khi bà cư trú tại Cung Diên Thọ. Để tạo không gian thư giãn cho mẹ, vua Minh Mạng cho xây dựng Trường Ninh cung ở phía sau. Đến năm 1823, công trình hoàn thành, gồm nhiều hạng mục như điện chính, lầu vọng cảnh cùng hệ thống vườn cảnh, chính thức trở thành một khu hoa viên quy mô trong nội cung.

Đến năm 1845, dưới triều vua Thiệu Trị, sự kiện hoàng gia đón chào đón cháu đích tôn, nhà vua cho tu sửa và mở rộng Trường Ninh cung, đồng thời đổi tên một số khu vực trong quần thể thành “Ngũ đại đồng đường”, biểu trưng cho sự sum họp đông đủ của nhiều thế hệ hoàng tộc.

Sau biến cố thất thủ Kinh đô Huế 1885, vào tháng 1 năm 1886, vua Đồng Khánh cho sửa chữa Trường Ninh cung để làm nơi cư trú của Lệ Thiên Anh hoàng hậu – chính thất của vua Tự Đức. Đây là lần đầu tiên cung không còn là hoa viên đơn thuần, mà trở thành nơi sinh hoạt thực tế của các bậc hậu phi chức vị cao.

Đến thời vua Duy Tân (đầu thế kỷ XX), sinh hoạt nội cung giữa Hựu Thiên Thuần Hoàng hậu và Phụ Thiên Thuần Hoàng hậu cùng cư trú tại Cung Diên Thọ phát sinh mâu thuẫn. Triều đình đã quyết định trích ngân sách để cải tạo lại Trường Ninh cung, nhằm tạo không gian cư trú riêng biệt, tách biệt hai nơi ở cho hai bà. Từ đó, Hựu Thiên Thuần Hoàng hậu Dương Thị Thục đã sinh sống tại đây.

Năm 1923, khi cung được tu sửa quy mô và chính thức đổi tên thành Cung Trường Sinh. Trong đợt tu sửa này, triều đình còn xây dựng thêm hai dãy nhà để xe ở phía trước, gần khu vực cổng vào.

Mặc dù không bị tàn phá trực tiếp bởi chiến tranh, song qua hơn tám thập kỷ, công trình chịu ảnh hưởng nặng nề của khí hậu khắc nghiệt và sự xuống cấp tự nhiên. Trước thực trạng đó, từ năm 2006 đến năm 2010, Cung Trường Sanh đã được tiến hành trùng tu tổng thể với kinh phí khoảng 30 tỷ đồng. Việc trùng tu chủ yếu dựa theo phong cách kiến trúc thời Khải ĐịnhBảo Đại.

Ngày nay, sau quá trình phục hồi, Cung Trường Sanh không chỉ là một di tích kiến trúc cung đình tiêu biểu mà còn trở thành một điểm tham quan quan trọng trong quần thể Hoàng thành Huế, phản ánh sinh động đời sống nội cung và sự biến đổi chức năng của kiến trúc qua các giai đoạn lịch sử triều Nguyễn.

Kiến trúc cảnh quan

Giai đoạn đầu xây dựng, Cung Trường Sinh (Trường Ninh cung) được quy hoạch theo bố cục hình chữ Tam (三), gồm ba lớp công trình chính xếp nối tiếp trên một trục: phía trước là tiền điện, trung tâm là chính điện, phía sau là lầu, tạo nên không gian vừa mang tính nghi lễ vừa phục vụ thưởng ngoạn. Bao quanh hệ thống kiến trúc này còn có các hạng mục phụ trợ như nhà Huyên Đường, nhà Di Chí, lầu Vọng Hồ, cùng với cảnh quan được tổ chức công phu gồm hồ nước, cầu, giả sơn và tường bao, hình thành một chỉnh thể hoa viên cung đình hoàn chỉnh.

Tuy nhiên, đến năm 1838, một số hạng mục đã được tháo dỡ để phục vụ việc xây dựng các công trình khác trong hoàng cung: nhà Di Chí và lầu Vọng Hồ được chuyển vật liệu sang dựng lầu Trừng Luyện và nhà tạ Thanh Tâm tại Hồ Tịnh Tâm, cho thấy sự điều chỉnh linh hoạt trong quy hoạch nội cung triều Nguyễn.

Bước sang thời Thiệu Trị, đặc biệt vào năm Thiệu Trị thứ 6 (1846), cung Trường Ninh được tiến hành một đợt trùng tu quy mô lớn, làm thay đổi căn bản diện mạo kiến trúc. Từ bố cục chữ Tam ban đầu, công trình được chuyển sang dạng hình chữ Vương (王) – một dạng thức quy hoạch mang ý nghĩa tôn nghiêm và quy chuẩn cao trong kiến trúc cung đình. Hệ thống hành lang được bố trí dọc – ngang như nét sổ (丨) ở giữa chữ, liên kết các khối kiến trúc thành một tổng thể khép kín và liên hoàn.

Thọ Khang điện giữ vai trò chính điện; phía trước là Ngũ Đại Đồng Đường, không gian biểu trưng cho sự sum họp nhiều thế hệ; phía sau là Vạn Phước lâu tạo thành trục chính xuyên suốt trước – sau. Phía trước Ngũ Đại Đồng Đường dựng một phương môn làm tiền án, tăng thêm chiều sâu không gian nghi lễ; phía sau Vạn Phước lâu bố trí các cụm giả sơn như núi Bảo Sơn, núi Kình Ngư, núi Hổ Tôn… đóng vai trò hậu chẩm, tạo thế phong thủy vững chắc và cảnh quan sinh động.

Bao quanh toàn bộ khu cung là hệ thống thủy cảnh đặc sắc: một dòng lạch nhân tạo mang tên Đào Nguyên uốn quanh, thông với hồ Nội Kim Thủy ở phía bắc. Trên dòng nước này bắc nhiều cầu nhỏ sơn đỏ, vừa thuận tiện cho việc đi lại, vừa tăng thêm yếu tố mỹ thuật, tạo nên không gian vừa kín đáo vừa thơ mộng đặc trưng của hoa viên cung đình.

Về phương vị, cung quay mặt về hướng đông. Cửa chính là Trường An môn xây theo kiểu tam quan, trang trí hoa văn đề tài hoa lá kết hợp màu sắc ngũ hành. Ngoài ra còn có các cửa phụ phân bố theo ba phía: phía tây là Thụy môn, phía nam là Hữu Hòa môn, phía bắc là Thanh Minh môn, tạo thành hệ thống ra vào cân đối và chặt chẽ.

Xếp hạng

Cung Trường Sinh nằm trong Quần thể di tích Cố đô Huế được công nhận là di sản văn hóa thế giới ngày 11/12/1993.

Tài liệu tham khảo

  1. Phan Thuận An (2005), Quần thể di tích Huế, Nxb Trẻ.
  2. Cung Trường Sanh (Cung Trường Sinh) – Cổng thông tin điện tử Thành phố Huế.
  3. Cung Trường Sanh, Trung tâm Bảo tồn Di tích Cố đô Huế, https://hueworldheritage.org.vn/Di-san/Chi-tiet/pid/2158/cid/87?tid=Cung-Truong-Sanh.html 
  4. Cung Trường Sanh (Cung Trường Sinh) Nơi nghỉ ngơi của các Bà Hoàng triều Nguyễn – Cục Du lịch Quốc gia Việt Nam.

Ngôn ngữ khác

Tiếng Anh (English)

Name and Geographic Location

Cung Truong Sinh, also known as Cung Truong Sanh or Cung Truong Ninh, is located in the northwestern area of the Hue Imperial City.

Originally constructed as a royal garden complex, Cung Truong Sinh served as a place where Nguyen Dynasty emperors brought their mothers to rest and enjoy the scenery. Over time, however, it gradually became a regular residence and living space for the Queen Mothers and Grand Queen Mothers of the Nguyen Dynasty.

Today, the site is located in Phu Xuan Ward, Hue City, within the Complex of Hue Monuments.

History and Historical Figures

Cung Truong Sinh is situated at the northwest corner of the Imperial City, behind Cung Dien Tho. Construction began in the 1st year of Minh Mang (1821). Initially named Truong Ninh cung, it was designed as a royal garden complex for leisure and recreation.

The site is closely associated with Thuan Thien Cao Hoang hau, mother of Emperor Minh Mang, who resided at Cung Dien Tho. To provide her with a place for relaxation, Emperor Minh Mang ordered the construction of Truong Ninh cung behind it. By 1823, the complex was completed, including a main hall, viewing pavilions, and an elaborate garden system, forming a large-scale inner palace garden.

In 1845, under Emperor Thieu Tri, on the occasion of welcoming a direct royal heir, the emperor ordered the renovation and expansion of Truong Ninh cung. Several areas within the complex were renamed “Ngu dai dong duong,” symbolizing the gathering of multiple generations of the royal family.

Following the Fall of the Hue Capital in 1885, in January 1886, Emperor Dong Khanh ordered repairs to Truong Ninh cung to serve as the residence of Le Thien Anh Hoang hau, the principal consort of Emperor Tu Duc. This marked the first time the complex transitioned from a purely garden function to an actual residential space for high-ranking royal women.

During the reign of Emperor Duy Tan (early 20th century), conflicts arose between Huu Thien Thuan Hoang hau and Phu Thien Thuan Hoang hau, who both resided at Cung Dien Tho. The court decided to allocate funds to renovate Truong Ninh cung, creating a separate residential space to divide their living quarters. From that time, Huu Thien Thuan Hoang hau Duong Thi Thuc resided there.

In 1923, the complex underwent a major renovation and was officially renamed Cung Truong Sinh. During this restoration, two additional carriage houses were constructed in front of the entrance area.

Although not directly destroyed by war, the structure suffered significant deterioration over more than eighty years due to harsh climate conditions and natural aging. In response, from 2006 to 2010, a comprehensive restoration project was carried out with a budget of approximately 30 billion VND. The restoration was largely based on the architectural styles of the Khai Dinh and Bao Dai periods.

Today, after restoration, Cung Truong Sanh is not only a representative example of royal architecture but also an important tourist destination within the Hue Imperial City, vividly reflecting court life and the functional transformation of architecture across different periods of the Nguyen Dynasty.

Architectural Landscape

In its initial construction phase, Cung Truong Sinh (Truong Ninh cung) was designed following a “Tam” (三) layout, consisting of three main structural layers aligned along a central axis: the front hall, the main hall at the center, and a pavilion at the rear. This arrangement created a space that combined ceremonial functions with leisure purposes. Surrounding these were auxiliary structures such as Huyen Duong house, Di Chi house, Vong Ho pavilion, along with a carefully designed landscape of lakes, bridges, artificial rockeries, and enclosing walls, forming a complete royal garden complex.

However, by 1838, some structures were dismantled to serve other construction projects within the imperial palace. Materials from Di Chi house and Vong Ho pavilion were reused to build Trung Luyen pavilion and Thanh Tam waterside pavilion at Tinh Tam Lake, reflecting the flexible planning practices of the Nguyen court.

During the reign of Thieu Tri, especially in the 6th year (1846), the complex underwent a major renovation that significantly altered its architectural form. The original “Tam” layout was transformed into a “Vuong” (王) layout, a configuration symbolizing authority and high ceremonial standards in royal architecture. Corridor systems were arranged longitudinally and transversely, forming the central stroke of the character, linking all structures into a cohesive and enclosed complex.

Tho Khang dien served as the main hall; in front stood Ngu Dai Dong Duong, symbolizing multigenerational unity; and behind was Van Phuoc lau, forming a continuous central axis. In front of Ngu Dai Dong Duong, a ceremonial gate (phuong mon) was erected, enhancing spatial depth, while behind Van Phuoc lau, artificial rock formations such as Bao Son mountain, Kinh Ngu mountain, and Ho Ton mountain acted as a rear landscape screen, contributing to both feng shui stability and scenic richness.

The entire complex is surrounded by an elaborate water landscape system: an artificial stream named Dao Nguyen winds around the area and connects to Noi Kim Thuy Lake to the north. Several small red-painted bridges cross the stream, facilitating movement while enhancing aesthetic value, creating a space that is both secluded and poetic—characteristic of royal garden design.

In terms of orientation, the complex faces east. The main gate, Truong An mon, is built in a three-entrance style and decorated with floral motifs combined with five-element colors. Additional gates are distributed on three sides: Thuy mon to the west, Huu Hoa mon to the south, and Thanh Minh mon to the north, forming a balanced and well-organized access system.

Classification

Cung Truong Sinh is part of the Complex of Hue Monuments, which was recognized as a UNESCO World Cultural Heritage Site on December 11, 1993.

References

  1. Phan Thuận An (2005), Quần thể di tích Huế, Nxb Trẻ.
  2. Cung Trường Sanh (Cung Trường Sinh) – Cổng thông tin điện tử Thành phố Huế.
  3. Cung Trường Sanh, Trung tâm Bảo tồn Di tích Cố đô Huế, https://hueworldheritage.org.vn/Di-san/Chi-tiet/pid/2158/cid/87?tid=Cung-Truong-Sanh.html 
  4. Cung Trường Sanh (Cung Trường Sinh) Nơi nghỉ ngơi của các Bà Hoàng triều Nguyễn – Cục Du lịch Quốc gia Việt Nam.

Tiếng Pháp (Français)

Nom et situation géographique

Le Cung Truong Sinh, également appelé Cung Truong Sanh ou encore Cung Truong Ninh, est situé au nord-ouest de la Cité impériale de Huế.

Construit à l’origine comme un jardin impérial, il servait de lieu de repos et de promenade où les empereurs de la dynastie Nguyễn conduisaient leur mère pour se détendre et admirer le paysage. Cependant, au fil du temps, le palais devint progressivement un lieu de résidence et de vie quotidienne pour les Hoàng thái hậu et les Thái hoàng thái hậu de la dynastie Nguyễn.

Aujourd’hui, le site se trouve dans le quartier Phu Xuan, ville de Huế, au sein du Complexe des monuments de Huế.

Histoire et personnages

Le Cung Truong Sinh est situé à l’angle nord-ouest de la Cité impériale, derrière le Cung Dien Tho. Il fut construit à partir de la 1re année du règne de Minh Mang (1821), sous le nom initial de Truong Ninh cung, avec une conception similaire à celle d’un jardin impérial destiné au repos et à la contemplation.

Le palais est étroitement lié à Thuận Thiên Cao Hoang hau, mère de l’empereur Minh Mang, qui résidait au Cung Dien Tho. Afin de lui offrir un espace de détente, Minh Mang fit construire ce palais à l’arrière. Achevé en 1823, il comprenait plusieurs éléments : bâtiment principal, pavillons d’observation et un système paysager élaboré, formant un vaste jardin intérieur.

En 1845, sous le règne de Thiệu Trị, à l’occasion de la naissance du petit-fils héritier direct, le palais fut restauré et agrandi. Certaines zones furent renommées « Ngu dai dong duong », symbole de la réunion de plusieurs générations de la famille impériale.

Après l’événement de la chute de la capitale de Huế en 1885, en janvier 1886, l’empereur Dong Khanh fit restaurer le palais pour en faire la résidence de Lệ Thiên Anh hoang hau, épouse principale de Tu Duc. C’est à partir de ce moment que le palais cessa d’être uniquement un jardin pour devenir un véritable lieu de vie des impératrices.

Au début du XXe siècle, sous le règne de Duy Tan, des conflits apparurent entre Hựu Thiên Thuần Hoang hau et Phụ Thiên Thuần Hoang hau, toutes deux résidant au Cung Dien Tho. La cour décida alors de rénover le palais Truong Ninh afin de créer des espaces de résidence séparés. Hựu Thiên Thuần Hoang hau Duong Thi Thuc y vécut ensuite.

En 1923, le palais fut restauré à grande échelle et officiellement renommé Cung Truong Sinh. Deux bâtiments destinés aux voitures furent également construits à l’avant, près de l’entrée.

Bien qu’il n’ait pas été directement détruit par les guerres, le palais subit une forte dégradation due au climat rigoureux et au temps. Entre 2006 et 2010, une restauration complète fut menée avec un budget d’environ 30 milliards de dôngs, principalement inspirée du style architectural des périodes Khai Dinh et Bao Dai.

Aujourd’hui, après restauration, le Cung Truong Sanh est non seulement un exemple remarquable d’architecture impériale, mais aussi un site touristique important illustrant la vie de la cour intérieure et l’évolution fonctionnelle de l’architecture sous la dynastie Nguyễn.

Architecture et paysage

À l’origine, le Cung Truong Sinh (Truong Ninh cung) était conçu selon un plan en forme du caractère chinois Tam (三), composé de trois ensembles architecturaux alignés : à l’avant le bâtiment d’entrée, au centre le bâtiment principal et à l’arrière un pavillon, créant un espace à la fois cérémoniel et récréatif.

Autour de cet ensemble se trouvaient plusieurs structures annexes telles que Huyen Duong, Di Chi, Vong Ho lau, ainsi qu’un paysage soigneusement aménagé avec étangs, ponts, rochers artificiels et murs d’enceinte, formant un jardin impérial complet.

Cependant, en 1838, certains éléments furent démontés pour être réutilisés dans d’autres constructions du palais impérial, notamment pour Trung Luyen lau et Thanh Tam ta au lac Tinh Tam, illustrant la flexibilité de l’aménagement impérial.

Sous le règne de Thiệu Trị, notamment en 1846, une importante rénovation transforma profondément le palais. Le plan passa de la forme Tam (三) à la forme Vuong (王), symbole d’autorité et d’ordre dans l’architecture impériale. Des corridors furent ajoutés pour relier les structures en un ensemble fermé et harmonieux.

Tho Khang dien devint le bâtiment principal

Ngu Dai Dong Duong à l’avant symbolisait la réunion familiale

Van Phuoc lau à l’arrière complétait l’axe principal

Des éléments paysagers comme Bao Son, Kinh Ngu et Ho Ton furent aménagés à l’arrière, renforçant la dimension feng shui.

L’ensemble est entouré d’un système hydraulique sophistiqué : un canal artificiel nommé Dao Nguyen serpente autour du palais et se connecte au lac Noi Kim Thuy. De petits ponts rouges y sont construits, créant un paysage à la fois intime et poétique.

Le palais est orienté vers l’est. Son entrée principale est Truong An mon, construite selon un modèle à trois portes et décorée de motifs floraux aux couleurs des cinq éléments. D’autres portes secondaires complètent l’accès : Thuy mon (ouest), Huu Hoa mon (sud) et Thanh Minh mon (nord).

Classement

Le Cung Truong Sinh fait partie du Complexe des monuments de Huế, inscrit au patrimoine culturel mondial le 11 décembre 1993.

Références

  1. Phan Thuận An (2005), Quần thể di tích Huế, Nxb Trẻ.
  2. Cung Trường Sanh (Cung Trường Sinh) – Cổng thông tin điện tử Thành phố Huế.
  3. Cung Trường Sanh, Trung tâm Bảo tồn Di tích Cố đô Huế, https://hueworldheritage.org.vn/Di-san/Chi-tiet/pid/2158/cid/87?tid=Cung-Truong-Sanh.html 
  4. Cung Trường Sanh (Cung Trường Sinh) Nơi nghỉ ngơi của các Bà Hoàng triều Nguyễn – Cục Du lịch Quốc gia Việt Nam.

Tiếng Trung (中文)

名称与地理位置

长生宫(又称长生殿、长宁宫),位于顺化皇城西北方向。

长生宫最初作为宫廷花园而建,是阮朝皇帝带母亲前来休憩、游赏景致之地。然而,随着时间推移,该处逐渐转变为阮朝皇太后与太皇太后的常住与日常生活空间。

目前,该遗址位于顺化市富春坊,属于顺化古都遗迹群的一部分。

历史与人物

长生宫位于皇城西北角,处于延寿宫之后,始建于明命元年(1821年),初名“长宁宫”,规模与形式类似宫廷花园,主要用于休息与观赏。

该建筑与顺天高皇后(明命帝之母)密切相关。当时她居住在延寿宫,明命帝为营造供母亲休憩的环境,在其后方修建长宁宫。至1823年工程完工,包括正殿、观景楼以及园林系统等多项建筑,正式成为内廷中一处规模宏大的花园式建筑群。

至1845年,绍治朝因皇室迎来嫡长孙,皇帝下令对长宁宫进行修缮与扩建,并将部分区域命名为“五代同堂”,象征皇族多代同聚的吉祥意义。

1885年顺化京城失守后,1886年1月,同庆帝下令修缮长宁宫,以作为丽天英皇后(嗣德帝正宫)的居所。这标志着该建筑首次由单纯花园转变为高阶后妃的实际居住空间。

至维新帝时期(20世纪初),由于祐天纯皇后与辅天纯皇后同居延寿宫而产生矛盾,朝廷决定拨款重修长宁宫,以分隔两位太后的居所。此后,祐天纯皇后杨氏淑迁居于此。

1923年,宫殿进行大规模修缮,并正式改名为“长生宫”。此次修缮还在入口附近增建了两排车库建筑。

尽管未遭战争直接破坏,但历经八十余年,建筑受到气候恶劣与自然老化的严重影响。为此,自2006年至2010年,长生宫进行了总规模修复工程,耗资约300亿越南盾,修复风格主要依据启定与保大时期的建筑特征。

如今,经过修复后的长生宫不仅是典型的宫廷建筑遗迹,也成为顺化皇城重要的参观景点之一,生动反映了阮朝内廷生活及建筑功能随历史变迁的发展过程。

建筑与景观

在初建阶段,长生宫(长宁宫)按“三”字形(三(Tam))布局规划,由三组主要建筑沿一条轴线依次排列:前为前殿,中为正殿,后为楼阁,兼具礼仪与游赏功能。其周边还配有辅助建筑,如萱堂、怡志堂、望湖楼,并结合水池、桥梁、假山及围墙等景观要素,构成完整的宫廷园林体系。

然而至1838年,为配合皇宫其他工程建设,部分建筑被拆除:怡志堂与望湖楼的材料被移用于净心湖的澄练楼与清心榭,体现出阮朝内廷规划的灵活调整。

进入绍治时期,尤其是绍治六年(1846年),长宁宫经历了一次大规模重修,整体建筑格局发生重大变化:由原“三”字形转为“王”字形(王(Vương))布局,这是一种在宫廷建筑中象征尊贵与规范的形式。纵横交错的廊道如同“丨”贯穿其间,将各建筑连接为一个封闭而连贯的整体。

寿康殿为主殿;其前为“五代同堂”,象征家族兴盛;后为万福楼,形成贯穿前后的中轴线。五代同堂前设方门作为前案,增强礼仪空间层次;万福楼后布置宝山、鲸鱼山、虎尊山等假山群,作为“后枕”,既强化风水格局,又丰富景观效果。

整个宫区外围环绕精致的水景系统:一条名为“桃源”的人工水渠蜿蜒其间,与北侧的内金水湖相通。水面上架设多座红漆小桥,既方便通行,又增添审美情趣,营造出幽静而诗意的宫廷园林空间。

在朝向上,宫殿坐西向东。正门为长安门,采用三关门形式,装饰以花卉纹样并结合五行色彩。此外,还设有三处辅助出入口:西为瑞门,南为右和门,北为清明门,构成完整而严谨的出入体系。

等级认定

长生宫隶属于顺化古都遗迹群,该遗产于1993年12月11日被列入世界文化遗产名录。

参考资料

  1. Phan Thuận An (2005), Quần thể di tích Huế, Nxb Trẻ.
  2. Cung Trường Sanh (Cung Trường Sinh) – Cổng thông tin điện tử Thành phố Huế.
  3. Cung Trường Sanh, Trung tâm Bảo tồn Di tích Cố đô Huế, https://hueworldheritage.org.vn/Di-san/Chi-tiet/pid/2158/cid/87?tid=Cung-Truong-Sanh.html 
  4. Cung Trường Sanh (Cung Trường Sinh) Nơi nghỉ ngơi của các Bà Hoàng triều Nguyễn – Cục Du lịch Quốc gia Việt Nam.
5/5 (2 bình chọn)
Chia sẻ
Checkin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *


Banner APP CHỐN THIÊNG 3 (60X90)