Phật giáo đã chiếm một vị trí độc tôn trong lịch sử tôn giáo của châu Á, trở thành một trải nghiệm chung mà phân nửa dân số thế giới chia sẻ. Không có tôn giáo hay trào lưu nào khác có thể sánh được với mức độ ảnh hưởng mà Phật giáo đã lan tỏa khắp mọi ngõ ngách của châu Á. Trong suốt 2500 năm tồn tại, Phật giáo đã được hân hoan đón nhận và ghi dấu ấn mạnh mẽ, dù cũng đã trải qua nhiều giai đoạn bị đàn áp và cạnh tranh với các tôn giáo khác như Nho giáo ở Đông Á hay bị đồng hóa dần bởi Ấn giáo. Thành công lớn nhất của Phật giáo là trong thiên niên kỷ đầu tiên sau Công nguyên, khi nó hội nhập hoàn toàn vào văn hóa Nhật Bản và ảnh hưởng mạnh mẽ tại Miến Điện, Sri Lanka và vùng nội địa Đông Nam Á.
Sự phát triển của Phật giáo ở châu Á phụ thuộc vào sự phân chia của địa lý tự nhiên. Tại quê hương Ấn Độ, Phật giáo phát triển mạnh trong suốt một thiên niên kỷ đầu tiên nhưng dần bị Ấn giáo lấn át vào thế kỷ thứ 6 và thứ 7, ngoại trừ ở một vài vùng hẻo lánh. Tuy nhiên, tại các khu vực lân cận như Nepal, Tây Tạng, các vùng núi Hy Mã Lạp Sơn, Miến Điện và đảo Sri Lanka, ảnh hưởng của Phật giáo vẫn mạnh mẽ, nhất là hiện tại. Ở Tây Tạng, một nền văn hóa tôn giáo phức tạp và nghi lễ phong phú phát triển dưới ảnh hưởng từ cả Ấn Độ và Trung Quốc. Khi Phật giáo suy yếu tại Ấn Độ, các vùng phía Nam châu Á giữ lại những truyền thống cổ xưa hơn, trong khi các vùng phía Bắc theo các tông phái cúng tế và Mật giáo.
Phật giáo đã thành công một phần nhờ khả năng thích nghi và dung hợp với các nền văn hóa và tín ngưỡng bản địa. Trong quá trình phát triển, Phật giáo đã tích hợp các thần linh và phong tục nông nghiệp phồn thực, cũng như các yếu tố của kinh Vệ Đà và Ấn giáo. Khi truyền bá đến Đông Á, hình tượng Đức Phật đã được tôn lên với vẻ quang minh, loại bỏ yếu tố nhục cảm, và đồng hóa các khía cạnh của tín ngưỡng bản xứ như Thần đạo tại Nhật Bản. Các thần tượng Phật giáo cổ như Bồ Tát Kshitigarbha (Địa Tạng) trở nên phổ biến, đồng hành cùng tín ngưỡng bản địa.
Nghệ thuật Phật giáo nhằm mục đích hỗ trợ và củng cố những chân lý tôn giáo, đòi hỏi sự lý tưởng hóa cao trong hình tượng, khác xa với thế giới trần tục. Vô số kinh sách, hình tượng, công trình kiến trúc và pháp khí được tạo ra, thường sản xuất hàng loạt để phục vụ người sùng đạo. Nghệ thuật này tập trung vào khía cạnh con người, làm nổi bật sự tinh tấn và khổ đau cá nhân, tất cả nhằm truyền tải thông điệp cao cả về sự giải thoát.
Phật giáo cũng sử dụng nhiều biểu tượng và di tích thực sự hữu dụng, như bình bát khất thực, phù đồ chứa xá lợi Đức Phật, và cây Bồ đề. Các di tích và địa danh gắn với cuộc đời Đức Phật vẫn là trọng tâm của sự tôn kính, trở thành nơi hành hương quan trọng. Những biểu tượng như dấu chân Đức Phật được tôn kính đặc biệt, thể hiện niềm tin và sự thánh thiện của địa điểm đó. Sự trưng bày hoành tráng và thứ lớp của các di tích, hình tượng và công trình kiến trúc đã tạo nên một hệ thống hỗ trợ về thị giác phong phú và đa dạng nhất thế giới, vẫn tiếp tục làm say mê cả Phật tử lẫn những người không theo Phật giáo