Chùa Linh Ứng được xây dựng từ khoảng thế kỷ XVII, tên chữ là Linh Ứng Tự hay còn được gọi với cái tên chùa thôn Thị Cẩm. Ngôi chùa tọa lạc tại phường Xuân Phương, quận Nam Từ Liêm, thành phố Hà Nội.
Lược sử
Theo truyền thuyết ngôi chùa được thành lập vào thời Trần. Nhưng hợp lý hơn có lẽ là thời Lê, nếu ta so với ngôi đình của thôn Kiều Nhị bên cạnh xuất hiện năm 1671 và ngôi đình của chính thôn Thị Cấm được xây trước năm 1707, cách chùa 1km. Theo tư liệu trong chùa thì cuối thế kỷ XVII có bà Nguyễn Thị Hảo và chồng là người cùng làng đã góp công đức để tu sửa Phật điện, lầu chuông, gác khánh.
Năm Đinh Tỵ dưới đời vua Tự Đức (năm 1857) chùa được đại trùng tu. Năm Bảo Đại 11 (năm 1936) nhà chùa cho xây toà Thánh Mẫu, tô tượng và sắm đồ thờ mới. Năm sau lại sửa chữa lớn, xây điện vũ 5 gian, hậu đường, tăng phòng 9 gian. Gần đây nhất có đợt trùng tu vào đầu thế kỷ XXI.
Ngày 02/03/1990, Bộ Văn hoá – Thông tin đã xếp hạng chùa Linh Ứng là Di tích lịch sử – kiến trúc – nghệ thuật quốc gia.
Kiến trúc
Tam quan của chùa xoay chếch về phía đông – nam, mới xây lại theo kiểu chùa Kim Liên và mở ra đường Phương Canh, ngay góc phía tây – bắc của ngã ba Phương Canh – Phúc Diễn. Chùa còn một cổng cũ mở ra ngõ 2 Phương Canh, nhìn về phía tây – nam, khá rộng ô tô ra vào được.
Sau tam quan là sân trước, hai bên có nhiều cây cảnh và vườn giả sơn, ở giữa là một phương đình 2 tầng 8 mái với tượng Quan Âm Nam Hải. Chùa chính cao ráo, bày trí trang nghiêm, bên trong bài trí đầy đủ hệ thống tượng Phật giáo Bắc tông. Toà tiền đường 3 gian 2 chái, phía trước có sàn gỗ rộng được che bạt, hai bên có dãy nhà tả, hữu vu 7 gian đơn giản. Thiêu hương khá dài, thượng điện 3 gian. Phía sau sân hậu là nhà Tổ và nhà Mẫu, hai bên là khu phụ và vườn tháp.
Di sản
Ngoài tượng Quan Âm Nam Hải và hệ thống tượng Phật giáo Bắc tông, vào thời Tây Sơn năm Cảnh Thịnh 2 (năm 1795) nhà chùa cho đúc một quả chuông đồng với tên là “Linh Ứng chung”. Đến năm Thành Thái (năm 1903) dân làng đúc một đại hồng chung ghi 3 chữ “Linh Ứng tự”. Ngoài hai quả chuông nói trên, trong chùa hiện còn lưu giữ được các tượng gỗ cổ mang phong cách nghệ thuật của thế kỷ XVIII và XIX.
______________________
Tiếng Anh (English)
Linh Ung Pagoda, also known as Linh Ung Tu Pagoda, was built around the 17th century, located in Xuan Phuong ward, Nam Tu Liem district, Hanoi city. According to legend, the pagoda was founded in the Tran dynasty, but it seems more plausible to be during the Le dynasty. The pagoda has undergone several restoration and repair stages, especially in the Dinh Ty (1857) and later in the Bao Dai 11 (1936), when the Holy Mother tower and other new structures were added. Linh Ung Pagoda was classified as a national historical, architectural, and artistic relic on March 2, 1990 by the Ministry of Culture – Information.
As for the architecture, the triple gate of the pagoda was rebuilt in the style of Kim Lien pagoda, opening onto Phuong Canh street. The pagoda has an old wide gate opening onto the street, and the front yard is decorated with many ornamental trees and rock gardens. Inside the pagoda, there is a two-story eight-roofed pavilion with a statue of Quan Am Nam Hai. Inside, the arrangement includes a complete system of Northern Buddhist statues. Additionally, the pagoda houses many ancient wooden statues with artistic styles from the 18th and 19th centuries, along with two bells cast during the Tay Son and Thanh Thai periods.
Tiếng Trung (Chinese)
灵应寺,又称灵应寺,建于17世纪左右,位于河内市南图林区春风区。 据传说,该寺庙始建于陈朝,但更有可能是在黎朝。 寺庙经历了几个修复和维修阶段,特别是在丁酉年(1857年)和保大11年(1936年)时,增加了圣母塔和其他新结构。 灵应寺于1990年3月2日被文化-信息部列为国家历史,建筑和艺术遗址。
至于建筑,寺庙的三层门按照金莲寺的风格重新建造,通往Phuong Canh街。 寺庙有一扇老旧的宽门通向街道,前院装饰有许多观赏树木和岩石花园。 在寺内,有一个两层八屋顶的亭子,上面有一尊观音南海的雕像。 内部布置包括完整的北方佛教雕像系统。 此外,寺内还收藏有许多18和19世纪艺术风格的古木雕像,以及在泰山和清太时期铸造的两口钟。
Tiếng Pháp (French)
Le temple Linh Ung, également connu sous le nom de temple Linh Ung Tu, a été construit vers le XVIIe siècle, situé dans le quartier de Xuan Phuong, district de Nam Tu Liem, ville de Hanoi. Selon la légende, le temple a été fondé sous la dynastie Tran, mais il semble plus plausible qu’il ait été érigé sous la dynastie Le. Le temple a subi plusieurs phases de restauration et de réparation, notamment en l’année Dinh Ty (1857) et plus tard en l’an Bao Dai 11 (1936), lorsque la tour de la Sainte Mère et d’autres nouvelles structures ont été ajoutées. Le temple Linh Ung a été classé comme un lieu historique, architectural et artistique national le 2 mars 1990 par le Ministère de la Culture – Information.
En ce qui concerne l’architecture, les trois portes du temple ont été reconstruites dans le style du temple Kim Lien, ouvrant sur la rue Phuong Canh. Le temple possède une ancienne grande porte ouvrant sur la rue, et la cour avant est décorée de nombreux arbres d’ornement et de jardins de rocailles. À l’intérieur du temple, il y a un pavillon à deux étages et huit toits avec une statue de Quan Am Nam Hai. À l’intérieur, l’agencement comprend un système complet de statues bouddhistes du Nord. De plus, le temple abrite de nombreuses statues anciennes en bois avec des styles artistiques des XVIIIe et XIXe siècles, ainsi que deux cloches fondues pendant les périodes des Tay Son et Thanh Thai.