Tiệc Mẫu Đệ Tam (10/6 AL – 12/6 AL)

Tiệc Mẫu Đệ Tam (10/6 AL – 12/6 AL)
Tượng Mẫu Đệ Tam Thoải Phủ. Nguồn: Dương Liễu
Ngày tổ chức: Ngày 10 và 12 tháng 6 âm lịch hàng năm
Ngày kết thúc:
Địa chỉ tổ chức:
Huyện
Tỉnh
Địa điểm tổ chức:
Danh vị:

Mẫu Đệ Tam Thoải Phủ là vị Thánh Mẫu cai quản miền sông nước, một trong bốn vị Tứ Phủ Thánh Mẫu.
Trong thần điện Tứ Phủ, Mẫu mặc trang phục trắng, ngồi bên tay trái Mẫu Thiên Tiên.

Ngày khánh tiệc

  • AL 12/02: Tiệc Mẫu Tuyên Quang
  • AL 10/06: Tiệc Đức Quốc Mẫu Đệ Tam Thoải Cung Thác Hàn
  • AL 12/06: Tiệc Mẫu Thác Đền Hàn và Đản Nhật Cô Bơ Bông

Văn chầu Mẫu Thoải

Mẫu Thoải Tiên Đệ Tam Thánh Mẫu Văn nói về Mẫu Đệ Tam, được dùng để hát thờ vào những dịp tiệc đản, hát văn thi hay hát hầu Mẫu đệ Tam như là văn khấn đền Cái Lân.

Bỉ cách:

Anh linh lừng lẫy chốn giang khê

Nức tiếng con vua dưới thuỷ tề

Ngán nỗi Kính Xuyên rời chỉ thắm

May nhờ Liễu Nghị chắp dây xe

Rập rìu tin nhạn thư vừa tới

Thấm thoát xe loan phút đã về

Hiển hách xưa nay ai dễ tỏ

Có chăng gửi một bức thư đề

Miễu:

Trạnh giang biên doanh ngân lai láng

Nguyệt lầu lầu soi rạng Nam Minh

Con vua thuỷ quốc Động Đình

Có tiên thần nữ giáng sinh đền rồng

Đức gồm vẹn công dung ngôn hạnh

Nết nhu mì bẩm tính thiên nhiên

Dung nghi cốt cách thần tiên

Vàng trong nước lệ ngọc miền non côn

Hằng chầu chực kim môn ngọc điện

Duyên sắt cầm chưa định nơi nao

Chúa từ gìn giữ thanh tao

Gió đằng vương các khư tao dưới màn

Chốn thuỷ cung có nhà lệnh tộc

Vốn con dòng danh ốc Kính Xuyên

Xưa nay thế phiệt gia truyền

Thảo Mai nàng ấy tạm quyền tiểu tinh

Chí bình sinh phù đời giúp nước

Ân cửu trùng phó thác biên cương

Giá danh công chúa phi phương

May nhờ lá thắm xe duyên tơ hồng

Trên vương phụ có lòng lân mẫn

Thổng cách:

Cho hai người duyên phận sánh nhau

Chúa từ kết nghĩa trần châu

Đã đành chỉ thắm giành sâu khôn nài

Ước trăm năm duyên hài phối thất

Đạo cương thường nhiệm nhặt tóc tơ

Cùng nhau chưa mấy nắng mưa

Ngờ đâu duyên phận thiên cơ bởi trời

Trách Thảo Mai ra lòng giáo giở

Trá đồ thư làm cớ gieo oan

Kinh Xuyên chẳng xét ngay gian

Nỡ đem đầy chốn lâm sơn sao đành

Đỉnh non xanh một mình vò võ

Sơm khuya cùng núi cỏ ngàn cây

Đèn trăng chiếu đá màn mây

Dưỡng thân hoa quả bạn bày trúc mai

Thường vãng lai thanh sơn tú thuỷ

Lột đại xá tựa thể ngư long

Có phen biến tướng lạ lùng

Mày ngài yểu điệu má hồng phi phương

Có phen nhớ gia hương rười rượi

Mặt rầu rầu dạ rối châu xa

Có phen tưởng khách Hằng Nga

Phú bình:

Tưởng bề phu phụ xót xa muôn phần

Có phen trách lang quân bội bạc

Cả nghe mà trách móc duyên ai

Có phen lão ủ đào phai

Phận đành chắp chi xe gai việc thường

Có phen trai dầu sương dãi nguyệt

Ba thu tròn mong quyết thu không

Có phen nhìn áng non sông

Âu sầu đến nỗi hình dung võ vàng

Tứ bề những hổ lang ác thú

Vật đều cùng mến chúa hôm mai

Đua nhau trăm giống nghìn loài

Dâng hoa cúng quả chẳng nài công phu

Trải mười thu dãi dầu sương nắng

Tin cá trầm nhạn vắng khôn hay

Chúa buồn vì nỗi riêng tây

Hay đâu con tạo vần xoay bởi trời

Trên dương thế có người nho sĩ

Phú chênh:

Văn tú tài Liễu Nghị là tên

Trẻ thơ nhờ ấm thung nguyên

Sôi kinh nấu sử hằng chuyên việc mình

Vừa gặp hội lai kinh ứng thí

Dặm đường trường Liễu Nghị trẩy ra

Vũ môn mong nhẩy đợt ba

Hiềm đâu con tạo xoay ra bởi trời

Đi tới trốn đầu nơi hiu quạnh

Bóng ác tà sương lạnh đầu hôm

Đầy ngàn hoa quả xanh um

Trước hàng liễu ủ sau chùm đào phai

Lòng quân tử đeo đai cảnh vật

Thấy chúa ngồi tư chất dung nhan

Má đào châu lệ chứa chan

Phú rầu:

Nỉ non tấm tức khóc than một mình

Chàng trông thấy tâm tình cảm kích

Chúa ngập ngừng hỏi khách rằng hay

Sơn lâm rừng vắng chốn này

Cớ sao quân tử tới đây lạc loài

Bây giờ trăng soi ác lặn

Chàng hãy còn thơ thẩn cớ sao

Thưa rằng hàn sĩ trí cao

Mười năm đèn sách công lao chuyên cần

Hội Long Vân hiềm chưa gặp gỡ

Duyên sự này cơn cớ bởi đâu

Dám xin kết nghĩa trần châu

Kẻo còn thục nữ đeo sầu dưới trăng

Chúa nghe nói rùng rằng khôn siết

Mới nhủ chàng cả quyết sao nên

Tôi nay người dưới thuỷ tiên

Nghiêm đường trước đã định duyên giai kỳ

Khăng khăng giữ đạo tuỳ sau trước

Chẳng ngờ chàng tính nước lòng mây

Bông không gắp lửa bỏ tay

Gieo oan thất tiên đem đầy mười đông

Phiền quân tử tin thông nhạn cá

Phú nói:

Duyên sự này thiếp há đơn sai

Chẳng rằng hẳn được như lời

Sá chi bể rộng sông dài quản đâu

Nhờ bóng nguyệt đêm thâu giãi tỏ

Giãi tấc lòng nhờ có cao xanh

Hàn Sơn nghe vẳng chuông kình

Kim ô bóng đã xế hình bãi dâu

Chúa hiềm nỗi bấy lâu oan ức

Phó cho chàng một bức thư phong

Thư văn:

Nữ tiên thủ bút

Bái tạ Long cung

Lạy vua cha chính ngự ngai rồng

Tường sự tích chung tình trúc chiếu

Phận con niên thiếu

Nữ tắc nữ công

Tự Kính Xuyên sớm kết chỉ hồng

Duyên cá nước sắt cầm hoà hợp

Vì nàng tiểu thiếp

Tên gọi Thảo Mai

Bỗng vì đâu đặt để nên nhời

Phút chốc khiến bắc nam đôi ngả

Hư không làm có

Gắp lửa bỏ tay

Trách chàng chẳng xét gian ngay

Nỡ bắt thiếp đem đầy viễn thú

Hôm mai vò võ

Tủi ngậm ngùi than

Tấm lòng son bối rối gan vàng

Đâu dạ sắt ngẩn ngơ mặt ngọc

Tưởng duyên tơ tóc

Tủi phận má hồng

Khi vui thời bạn trúc thông

Khi buồn lại than cùng hoa cỏ

Thiên duyên kỳ ngộ

Sẽ gặp tình quân

Gửi bức thư về mái hải tần

Trình khắp hết lưỡng ban thần tử

Nỗi niềm tâm sự

Mượn bút thay lời

Gửi chàng đi đến mai Long giai

Để thiếp được gần chầu thánh đế

Sơn minh hải thệ

Tạc dạ ghi lòng

Ví dù ai phụ nghĩa quên công

Xin xoi xét đôi vầng nhật nguyệt

Vãn cách:

Dặn chàng ra mái bể Đông

Tới đâu hễ thấy ngô đồng cây cao

Lấy kim thoa gõ vào cây ấy

Dưới thuỷ tề nghe thấy không lâu

Tuỳ cơ ứng biến nhuộn mầu

Mặc lòng nhời ngỏ , mặc dầu thơ trao

Chàng nghe nói tiêu hao sau trước

Dạ bùi ngùi chân bước đường thông

Bể đào lai láng xa trông

Nửa lo nỗi chứa nửa lòng sự duyên

Sông Ngân hán băng miền thẳng trỏ

Kiều dương:

Tới ngô đồng tay gõ vừa thôi

Tự nhiên nổi trận phong lôi

Giữa giòng bỗng thấy một đôi bạch xà

Chàng trông thấy sự đà ứng hiện

Mấy bầy nhời chúc kiến phân minh

Bạch xà thoát xuống động đình

Sai lên rẽ nước dòng xanh rước chàng

Rước chàng xuống đền vàng Thuỷ Phủ

Thấy quần thần văn vũ đôi bên

Tiêu thiều nhã nhạc dưới trên

Tả bầy ngư miếc hữu chen long xà

Kim quy sứ tâu toà ngọc bệ

Bước ra mời Liễu Nghị vào trong

Chàng quỳ dâng bức thư phong

Phụ vương trông thấy trong lòng quặn đau

Trách Kính Xuyên cơ cầu độc giữ

Mấy truyền đòi trưởng từ Xích Lân

Phán rằng em phải gian truân

Con nên rước xuống về sân chớ chầy

Nhời vương phụ phán ngay vừa kíp

Xích Lân bèn hoá phép thần thông

Bể đào lai láng mênh mông

Khắp hoà thế giới đều cùng mênh mang

Sấm chớp vang mưa tuôn bão giật

Cờn luyện:

Quỷ cùng ta thán khắp mọi nơi

Chúa tiên về tới long giai

Kính Xuyên phải tội Thảo Mai đi đày

Công cán này ai tày Liễu Nghị

Phong cho làm quốc tế thuỷ quan

Chàng từ vâng lệch thiên nhan

Duyên ưa phận đẹp chức ban trọng dùng

Mái tiên cung an bài tự trước

Kẻ phàm trần bỗng gặp sánh tiên

Chàng từ Kim cải bén duyên

Có danh trí tuệ có quyền anh linh

Dù ai phải bất bình mỏi mệt

Tấm lòng thành khấn vái lại tha

Dù ai tiến cúng nhang hoa

Tiền tài lưu loát cửa nhà bình yên

Đã nên đấng anh linh kỳ diệu

Khắp trong triều nhường vị kính ngôi

Dồn đại thạch:

Dám xin những sự đã rồi

Xin đừng nghĩ đến dông dài làm chi

Kìa Vũ thị hảo tuỳ một tiết

Chàng Trương sinh chẳng biết ngay gian

Bóng đèn nghe trẻ nói oan

Làm cho thiếu nữ hồng nhan liều mình

Đã nên đấng anh linh liệt nữ

Trách chi người vụng xử chấp nê

Bằng nay tiên chúa sinh chi

Giá đem sau trước mà suy sự lòng

Rũ sạch không những niềm tân khổ

Nương uy trời tế độ sinh linh

Đời đời nức tiếng thơm danh

Biển vàng ghi tạc sử xanh dõi truyền

Kiêm ngũ phúc dâng lên cõi thọ

Nước trị trường thánh chúa hưng long

Mẫu về chắc giáng điện trung

Khuông phù đệ tử hưng long thọ trường

Dị bản đoạn Bỉ cách:

Vầng nguyệt ai soi dưới thuỷ cung

Mặt hoa lồ lộ ngự ngai rồng

Giăng đôi tám tuổi in bóng nước

Sạch gương một vừng in lẻo lẻo trong

Trách bóng trăng loan duyên quải bạc

Lo đôi nên phượng ánh thêm hồng

Anh linh thần nữ quyền cai quản

Thuỷ quốc nhân gian một mối thông

Dị bản đoạn Thư văn:

Vậy có thư rằng:

Nữ tiên thủ bút

Bái tiến cửu trùng

Lạy vua cha cao ngự long cung

Xin chúc chiếu mở lòng nhân thứ

Kể từ ngày tái giá tòng phu

Việc tảo tần hằng dự không sai

Nhớ đến khi ngọc kính đầu mai

Nhời kinh giới dám đơn sai cùng phụ tử

Vì Thảo Mai ra lòng giáo dở

Trá đồ thư làm cớ gieo oan

Kính Xuyên chàng chẳng xét ngay gian

Đem đày chốn lâm sơn viễn thú

Đêm ngày vò võ chiếu đá màn mây

Bạn đèn giăng quạt gió làm khuây

Mượn núi cỏ ngàn cây vui thú

Nhân duyên kỳ ngộ

Gặp một chàng tuấn tú nho phong

Hội long vân ngư thủy phùng

Duyên cầm sắc bỗng động lòng quân tử

Lòng còn ngần ngại mới ngỏ lời

Bởi tại sự duyên

Vốn tôi nay người dưới thuỷ tiên

Sớm đã kết Kính Xuyên làm nghĩa cả

Không ngờ chàng lòng chim dạ cá

Nghe Thảo Mai nên đôi ngả sấm thương

Vả tôi nay như chim yến lạc đàn

Phải cung đạn đã sợ làm gỗ vậy

Vì chàng ở trước sao sau vậy

Đem chén son thề với khuôn xanh

Có thiên thanh địa bạch chứng minh

Giao loan mới cầm lành xin tái tục

Chàng Liễu Nghị tòng tâm sớ dục

Chiếc kim thoa phó trúc cùng chàng

Mảng tuyên thề mấy bức từ chương

Dâng về tới đền vàng thuỷ phủ

Kính trình vương phụ thẩm xét ngũ thầm

Nguyện cùng chàng kết nghĩa trăm năm

Cho vẹn chữ sắt cầm tảo hợp

Nỗi niềm giao ước tạc dạ ghi lòng

Dầu mà ai phụ nghĩa quên công

Soi xét có đôi vầng nhật nguyệt.

Văn Mẫu Thoải

Vầng nguyệt ai soi dưới thủy cung

Mặt hoa lồ lộ ngự ngai rồng

Giăng đôi tám tuổi lầu lầu

Sạch gương một vừng in lẻo lẻo trong

Trách bóng trăng loan duyên quái bạc

Lo đôi nên phượng ánh thêm hồng

Anh linh thần nữ quyền cai quản

Thủy quốc nhân gian một mối thông

Trịnh giang biên doành ngân lai láng

Nguyệt lầu lầu soi sáng nam minh

Con vua thủy quốc động đình

Có tiên thần nữ giáng sinh đền rồng

Đức gồm vẹn công dung ngôn hạnh

Nết nhu mì vốn tính thiên nhiên

Dung nghi cốt cách thần tiên

Vàng trong đáy biển ngọc miền non côn

Hằng chầu trực kim môn ngọc điện

Duyên sắt cầm chưa định nơi nao

Chúa từ giữ tiết thanh tao

Gió đằng vương các thư trao dưới màn

Chốn thủy quan có nhà lệnh tộc

Vốn con dòng danh ốc Kính Xuyên

Xưa nay thế phiệt gia truyền

Thảo Mai tiểu thiếp tạm quyền tiểu tinh

Chí bình sinh phù đời giúp nước

Ân cửu trùng phó thác biên cương

Mang danh tiên chúa phi phương

May nhờ lá thắm mừng duyên tơ hồng

Trên vươn phụ có lòng lân mẫn

Cho đôi người duyên phận sánh nhau

Kể từ kết nghĩa trần châu

Đã đàng đỉnh thắng dành sâu khôn nài

Ước trăm năm duyên hài phối thất

Đạo cương thường nhiệm nhặt tóc tơ

Cùng nhau chưa mấy nắng mưa

Hay đâu ra sự thiên cơ quải người

Trách Thảo Mai ra lòng giáo dở

Trá đồ thư làm cớ gieo oan

Kính Xuyên chẳng xét ngay gian

Phạt người nỡ để lầm than sao đành

Đỉnh non xanh một mình vò võ

Sớm khuya cùng núi cỏ ngàn cây

Đèn giăng quạt gió màn mây

Dưỡng thân hoa quả bạn bầy hươu nai

Thường vãng lai thanh sơn tú thủy

Lốt đại xà hình thể ngư ling

Có phen biến tướng lạ lùng

Mày ngài yểu điệu má hồng phi phương

Có phen nhớ gia nương rười rượi

Mặt rầu rầu dạ tối châu sa

Có phen thấp thoáng hằng nga

Nghĩ đường phu phụ xót xa muôn phần

Trách lang quân sao chàng bội bạc

Cả nghe thành trách móc duyên ai

Dãi rầu liễu ủ đào phai

Phận đành chắp chỉ xe gai việc thường

Có phen trải dầu sương dãi nguyệt

Ba thu tròn mong quyết quy không

Tứ bề những hổ lang ác thú

Vật đều cùng mến chúa hôm mai

Đua nhau trăm giống nghìn loài

Dâng hoa cúng quả chẳng nài công phu

Trải mười thu giải dầu dương nắng

Tin cá trầm nhạn vắng khôn hay

Chúa hiềm vì nỗi riêng tây

Ai ngờ cơ tạo vần xoay bởi trời

Trên dương thế có người nho sĩ

Văn tú tài Liễu nghị là tê

Trẻ thơ nhờ ấm thung huyên

Soi kinh nấu sử hằng chuyên một mình

Vừa gặp thuở thần kinh hội thí

Dặm đường trường Liễu Nghị trẩy ra

Vũ môn mong nhảy đạt ba

Chỉ hiềm con tạo xuy ra quải người

Đi tới đó đầu nơi non quạnh

Bóng ác tà sương lạnh trời hôm

Đầy ngàn hoa quả xanh um

Trước cành liễu rủ, sau chìm đào phai

Lòng quân tử đeo đai cảnh vật

Nhác thấy người tư chất dung nhan

Má đào châu lệ chứa chan

Nỉ non tấm tức khóc than một mình

Chàng trông thấy sự tình cảm kích

Chúa ngập ngừng hỏi khách rằng nay

Non cao rừng vắng chốn này

Cớ sao quân tử đến đây lạc loài

Bây giờ đã trăng soi ác lặn

Sao chàng còn thơ thẩn có sao

Mười năm đèn sách công lao chuyên cần

Hội long vân hiềm chưa gặp gỡ

Sự duyên này cơn cớ bởi đâu

Dám xin kết nghĩa trần châu

Kẻo lòng quân tử đeo sầu dưới trăng

Chúa nghe nói dùng dằng khôn siết

Mới nhủ chàng cả quyết sao nên

Thiếp nay người dưới thoải tiên

Nghiêm đường trước đã định duyên giai kỳ

Khăng khăng giữ đạo tùy sau trước

Chẳng ngờ chàng tính nước lòng mây

Bỗng không gắp lửa bỏ tay

Giep oan thất tiết đem đầy mười đông

Phiền quân tử tin không vàng đá

Sự duyên sự này thiếp há đơn sai

Chàng rằng vâng được như lời

Dẫu rằng bể rộng sông dài quản đâu

Nhờ đèn nguyệt đêm thâu sáng tỏ

Giãi tấc lòng thề có cao xanh

Hàn sơn nghe vắng chuông kình

Kim ô bóng đã tỏ hình bãi dâu

Chúa hiềm nỗi nấy lâu oan ức

Phó kim thoa cùng bức thư phong

Có thư rằng

Nữ tiên thủ bút

Bái tiến cửu trùng

Lạy vua cha cao ngự long cung

Xin chúc chiếu mở lòng nhân thứ

Kể từ ngày tái giá tòng phu

Việc tảo tần hằng dự không sai

Nhớ đến khi ngọc kính đầu mai

Lời kinh giới dám sơn sai cùng phụ tử

Vì Thảo Mai ra lòng giáo dở

Trá đồ thư làm cớ gieo oan Kính Xuyên chàng chẳng xét ngay gian

Đem đày chốn lâm sơn viễn thú

Đêm ngày vò võ chiếu đá màn mây

Bạn đèn giăng quạt gió làm khuây

Mượn núi cỏ ngàn cây vui thú

Nhân duyên kỳ ngộ

Gặp một chàng tuấn tú nho phong

Hội long vân ngự thủy phùng

Duyên cầm sắc bỗng động lòng quân tử

Lòng còn ngần ngại mới ngỏ lời

Bởi tại sự duyên

Vốn tôi nay người dưới thủy tiên

Sớm đã kết Kính Xuyên làm nghĩa cả

Không ngờ chàng lòng chim dạ cá

Nghe Thảo Mai nên đôi ngả sấm thương

Và tôi nay như chim yến lạc đàn

Phải cung đạn đã sợ làm gỗ vậy

Vì chàng ở trước sao sau vậy

Đem chén son thề với khuôn xanh

Có thiên thanh địa bạch chứng minh

Giao loan mới cầm lành xin tái tục

Chàng Liễu Nghị tòng tâm sở dục

Chiếc kim thoa phó trúc cùng chàng

Máng tuyên thề mấy bức từ chương

Dâng về tới đền vàng thủy phủ

Kính trình vương phụ thấm xét ngũ thầm

Nguyện cùng chàng kết nghĩa trăm năm

Cho vẹn chữ sắt cầm tảo hợp

Nỗi niềm giao ước tạc dạ ghi lòng

Dầu mà ai phụ nghĩa quên công

Soi xét có đôi vầng nhật nguyệt

Mặc sự trần ai hương nguyệt hạ

Tự phụ băng thán đáo hùng hà trung

Dặn chàng ra mãi bể đông

Tới đâu hễ thấy ngô đồng cây cao

Lấy kim thoa gõ vào cây ấy

Dưới thủy tề nghe thấy không lâu

Trong cơ ứng biến nhiệm màu

Mặc dầu lời ngỏ mặc dầu như trao

Chàng nghe nói tiêu hao sau trước

Dạ bùi ngùi chân bước đường thông

Bể đào lai láng xa trông

Nửa lo nỗi chúa nửa lòng sự duyên

Sông Ngân Hán băng miền thẳng trỏ

Tới ngô đồng/tay gõ vừa thôi

Tự nhiên chuyển động phong lôi

Giữa dòng trông thấy một đôi bạch xà

Chàng trông thấy sự đà ứng hiện

Mới bày lời chúa kiến phân minh

Bạch xà thoát xuống động đình

Sai lên rẽ nước dòng xanh rước chàng

Đón chàng xuống đền vàng thoải phủ

Thấy triều thần văn võ đôi bên

Tiêu nhiều nhã nhạc dưới trên

Tả bày lưu liếc hữu chen long xà

Kim quy xứ chầu tòa ngọc bệ

Đón ra mời Liễu Nghị vào trong

Chàng quỳ dâng bức thư phong

Phụ vương trông thấy trong lòng quặn đau

Trách Kính Xuyên cơ cầu độc giữ

Mới truyền đòi trưởng tử Sích Lân

Phán rằng chúa phải gian truân

Sai lên đón rước thủy quân chớ chầy

Lời vương phụ xuyên ngay dục kíp

Sích lân bèn hóa phép thần thông

Bể đào nổi trận mênh mông

Khắp loài thủy tộc đều cùng hiện ra

Sấm sét vang mưa sa chớp giật

Quỷ cùng tà tan mất nơi nơi

Chúa tiên về tới long giai

Kính Xuyên bắt tội Thảo Mai đem đày

Công cán này ai tầy Liễu Nghị

Phong cho làm quốc tế Thủy Quan

Chàng từ vâng lệnh thiên nhan

Duyên ưa phận đẹp, chức ban trọng dùng

Mái thiên cung an bài tự trước

Kẻ phàm trần bỗng gặp sánh tiên

Chàng từ kim cải bén duyên

Có dang trí tuệ có quyền anh linh

Dầu ai phải bất bình mỏi mệt

Tấm lòng thành lễ yết tạ qua

Dù ai tiến cúng hương hoa

Tiền tài lưu loát cửa nhà khang ninh

Đã nên đấng anh linh kỳ diệu

Khắp trong triều nhượng hiệu tôn ngôi

Dám xin những sự đã rồi

Xin đừng nghĩ ngợi dông dài chi đây

Kìa Vũ Thị thảo ngay một tiết

Chàng Trương Sinh chẳng biết ngay gian

Bóng đèn nghe trẻ nói oan

Làm cho thiếu nữ hồng nhan thiệt mình

Đã lên đấng anh linh liệt nữ

Trách chi người vụng xứ chấp lê

Bằng nay tiên chúa sinh chi

Dám soi gương trước mà suy sự lòng

Rũ sạch không mọi niềm tân khổ

Nương uy trời tế độ sinh linh

Đời đời nức tiếng thơm danh

Biển vàng ghi tạc sử xanh đòi truyền

Kiêm ngũ phúc dâng lên cõi thọ

Nước trị thường thánh chúa hưng long

Mẫu về trắc giáng điện trung

Khuông phù đệ tử hưng long thọ trường

Thủy Tinh Công Chúa Văn (thuộc tập “Văn Chầu các bà” – bản phiên nôm)

Trạnh giang bên dòng quanh lai láng

Nguyệt lầu lầu soi rạng nam minh

Vốn xưa Thoải quốc Động Đình

Có tiên lân nữ giáng sinh điện rồng

Đức phàm vẹn thong dong ngôn hạnh

Nét linh hòa vốn tính thiên nhiên

Tay bà khác giá thần tiên

Đã đành lệ thủy các miền non khôn

Hằng chầu trước thiên môn ngọc điện

Duyên sắt cầm chứa bén nơi nao

Mẫu tự hợp nghĩa Trần Châu

Gió Đằng Vương gác bóng chiều dưới mành

Chốn thủy quan có nhà lệnh tộc

Lưỡi côn bằng danh ốc Trinh Xuyên

Vốn dòng vây cá gia truyền

Thảo Mai nàng ấy tạm quyền tiểu tinh

Chí bình sinh phì nhà giúp nước

Ơn cửu trùng những thác biên cương

Bản danh tiên chúa phi phương

May nhờ lá thắm xe vương tơ hồng

Nên vương phụ có lòng lân mẫn

Cho hai người duyên phận gồm nhai

Mẫu tự hợp nghĩa Trần Châu

Đã đành lĩnh đỏ duyền sông khôn nài

Ước duyên hài trăm năm phối thất

Đạo cương thường chẳng nhặt tóc tiên

Cùng nhau chưa thấy nắng mưa

Bỗng đâu ra sự thiên cơ quải người

Trách Thảo Mai ra lòng trở giả

Đồ thư làm cứ gieo oan

Kính Xuyên chẳng xét ngay gian

Vàng dòng nỡ để lầm than bao đành

Đài dương thế một mình vò võ

Sớm khuya cùng núi cỏ ngàn cây

Đèn trăng chiếu đất màn mây

Dưỡng thân hoa quả kết bày hươu nai

Đường vãng lai thanh sơn tú thủy

Lốt đại xà tướng vẽ ngư long

Có phen biến tướng lạ lùng

Mày ngài yểu điệu má hồng phi phương

CÓ phen trách rằng nàng lỗi lỗi

Mặt băng trừng ruột rối châu sa

Có phen thấp thoáng Hằng Nga

Tưởng bề phu phụ xót xa muôn phần

Có phen trách lang quân bội bạc

Nghe ai làm chiếc mác duyên ai

Có phen liễu ủ đào phai

Phận dành chắp bả xe gai sự thường

Có phen bôn trì dương nâng nguyệt

Ba thân phàm mong quyết quy không

Có phen nhịn nắng non xanh

Ngâm sầu tới nỗi hình dung võ vàng

Bốn bề những hổ lang ác thú

Vật đều cùng mến chúa hôm mai

Đua nhau trăm giống ngàn loài

Dâng hóa cúng quả chẳng nài công phu

Ngẫm mười thu dãi dầu sương nắng

Tin cá trầm nhạn vắng khôn hay

Những ngờ nhiều nỗi riêng tây

Nào hay con tạo vận xoay ở trời

Trên dương thế có người nho sĩ

Văn tú tài Liễu Nghị là tên

Trẻ từ nhờ ấm xuân huyên

Sôi kinh nấu sách hằng chuyên việc mình

Ngày vừa thuở thần kinh hội thí

Dặm đường trường Liễu Nghị trẩy ra

Vũ môn mong nhảy đạt ba

Chỉn hiềm con tạo xui ra bởi người

Bây giờ đã tới nơi non quạnh

Ác ban khoa sương lạnh trời hôm

Đội ngàn hoa cỏ xanh êm

Trước hàng liễu ủ sau hàng đào phai

Lòng hiếu sự đeo đòi cảnh vật

Thấy Chúa ngôi thư chất dung nhan

Má hồng châu lệ đầm chan

Nỉ non hòa khóc hòa than một mình

Chàng nhận biết tâm tình cảm cách

Chúa nhận người hỏi khách rằng bây

Non cao rằng vắng chốn này

Dầu nay quân tử tới đây lạc loài

Bây giờ đã trăng soi ác lặn

Chàng hãy còn thơ thẩn cớ sao

Thưa rằng hàn sĩ chí cao

Mười năm đèn sách công lao chuyên cần

Hội hoa xuân lắm xưa gặp gỡ

Sự duyên này can cớ do đâu

Dám xin kết chỉ hợp bầu

Kẻo còn lẩn quất gieo cầu dưới trăng

Chúa nghe nói dùng dằng khôn xiết

Đoái nhỉ chàng hoa nguyệt sao nên

Thiếp nay người dưới thủy tiên

Nghiêm từ sớm đã định duyên giai kỳ

Khăng khăng giữ đạo tùy sau trước

Chẳng ngờ chàng tính nước lòng may

Hư không gắp lửa bỏ tay

Gieo oan một phút đầy mười đông

Phiền quân tử tính xuân áng áng

Sự duyên này thiếp há đơn sai

Chàng dằng miễn được như lời

Ra oai đỉnh thắm sông dài quản bao

Nhớ đèn nguyệt đêm thâu hỏi khó

Dãi tấc lòng thề chí cao xanh

Hàn sơn nghe vắng tiếng kình

Quy mô bỗng đa trở tình thực hư

Chúa nhiều nỗi chín lâu oan ức

Phó kim thoa cùng bức thư phong

Dặn chàng ra mãi biển đông

Đến đâu xem thấy ngô đồng cây cao

Chàng nghe nói tiêu hao sau trước

Dạ ngùi ngự bước trực đường thông

Bể đào cất mặt xa troong

Tưởng lo sự chúa mà mong sự tiên

Duềnh ngân hán băng miền thẳng trỏ

Tới ngô đồng tay múa bề tôi

Tự nhiên nổi trận phong lôi

Giữa dòng dè thấy một hai bách xà

Chàng xem thấy sự ứng hiện

Mới bày lời Chúa khiến phân minh

Bạch xà suấ tới Động Đình

Sai lên lấy nước dòng xanh điệu chàng

Một giây dưới điện vàng thủy phủ

Thấy quần thần văn võ đôi bên

Thiều tấu nhạc vũ dưới trên

Nơi bầy ngư biếc nơi chen long xà

Kim quy sai trước tòa ngọc bệ

Bước ra bày Liễu Nghị vào trong

Chàng bèn dâng bức thư phong

Phụ vương trông thấy trong lòng quặn đau

Trách Kinh Xuyên cơ cầu độc giữ

Mới bày chàng trưởng tử Xích Lân

Phán rằng chúa phải gian truân

Con vua điện dưới thủy cung chớ chày

Lời vương phụ truyền ngay trục kíp

Xích Lân bèn hóa phép thần thông

Nước dâng cờ phất trống dong

Khắp hòa thế giới đều cùng mênh mang

Mảng tiếng vang mưa sa chớp dật

Quỷ cùng thần lánh bạt đòi nơi

Chúa tiên về chốn long giai

Sự Kinh Xuyên với Thảo Mai luận dày

Công cán này ai bằng Liễu Nghị

Phong cho làm quốc tế thủy quan

Chàng từ vâng mệnh thiên than

Duyên ưa phận đẹp chức ban trọng quyền

Mái thiên công an bài thuở trước

Đấng trần phàm bỗng được giao tiên

Chúa tự kim cải bén duyên

Có danh trí tuệ có quyền anh linh

Đã nên đấng anh linh liệt nữ

Trách thay nước can cớ chấp nê

Ngẫm thay tiên chúa sinh trì

Hãy soi gương trước mà suy sự lòng

Rũ sạch không mỗi đường tân khổ

Nương uy trời cứu hộ sinh linh.

Hình ảnh

Chia sẻ

Share on facebook
Share on twitter
Share on linkedin

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Hình ảnh