Tên gọi
Chùa Ngọc Hồi gọi theo tên làng và tên chữ là Ngọc Hồi tự, tọa lạc ven sông Tô Lịch, xưa thuộc tổng Cổ Điển (huyện Thanh Trì, phủ Thường Tín, tỉnh Hà Đông) nay thuộc xã Ngọc Hồi (huyện Thanh Trì, TP Hà Nội).
Truyền thuyết
Theo truyền thuyết, chùa Ngọc Hồi được dựng vào thời nhà Trần. Khi ấy, Ngọc Hồi đã là một ngôi làng đông đúc có tên Vĩnh Khang, được cai quản bởi ông Bảo Công, Ả Mô nương và Nhị Mô nương là ba anh em. Sợ họ trở thành một thế lực quân sự đối địch, nên Trần Thủ Độ đã mang quân đến đánh, song thất bại. Rồi Bảo Công tự đem quân về với triều đình, được phong tướng và lập nhiều chiến công trong cuộc kháng chiến chống Nguyên Mông. Sau khi ba anh em mất, vua Trần phong tặng họ là Quảng hoá đại vương, Ả Mô công chúa và Nhị Mô công chúa, giao cho làng Ngọc Hồi đời đời thờ phụng.
Kiến trúc
Chùa Ngọc Hồi có diện tích lớn khoảng 9.000m2, được xây dựng nhìn theo hướng Tây, gồm Tam quan, chùa chính, nhà Tổ, nhà Mẫu và hệ thống sân vườn.
Tam quan cũ của chùa có kết cấu kiến trúc đặc biệt gồm ba lối đi. Ở lối đi chính là phiên bản của tòa Cửu phẩm liên hoa, có nghĩa là chín tầng hoa sen hay còn gọi là Cửu phẩm liên hoa đài. Cửu phẩm liên hoa tịnh sát… một biểu tượng cho những bậc tu hành của Tịnh độ tông. Hai bên là 2 lối đi nhỏ, phía trên là lầu chuông, lầu khánh, hai tầng hài hòa, cân đối.
Chùa chính có kết cấu kiến trúc chữ Đinh gồm Tiền đường và Thượng điện.
Tiền đường là tòa nhà 5 gian hồi bít đốc, từ hai hồi phía trước nối ra trụ biểu bằng bức tường lửng. Nhìn phía trên, bờ nóc đắp dải hoa chanh, chính giữa là ô hình vuông nổi, bên trong đề tên chữ của chùa. Vào bên trong, sáu bộ vì được làm trên bốn hàng chân cột theo kiểu thượng giá chiêng, hạ chồng rường con nhị, kẻ hiên. Tiền đường là nơi bài trí ban thờ Đức Ông bên trái và ban thờ Thánh Tăng bên phải. Đáng chú ý là hai bức phù điêu Hộ Pháp rất đẹp với những nét chạm trau chuốt toát lên nét uy nghiêm của một vị hộ Phật.
Tượng Hộ Pháp được tạo tác rất lớn như ở chùa Thầy, chùa Trăm Gian, chùa Bối Khê hay ở chùa Bút Tháp… cao gần bằng mái chùa trong trang phục như võ tướng, đầu đội mũ trụ, mặc áo giáp, thân thể vạm vỡ, ngồi trên sư tử, có sẵn khí giới để bảo vệ đạo pháp. Nhưng ở chùa Ngọc Hồi, Hộ Pháp lại được chạm phù điêu cưỡi sư tử, nhìn có vẻ hiền hòa hơn. Với bức phù điêu bên trái, khuôn mặt thần Hộ Pháp được tô màu trắng, nét mặt thanh thản, trên tay cầm viên ngọc minh châu để khích lệ mọi người noi theo, vì thế vị Hộ Pháp này được gọi là Khuyến Thiện. Bên phải là Hộ Pháp với khuôn mặt đỏ tạo tác khuôn mặt giận dữ như răn đe mọi người lánh xa con đường sa ngã nên thường gọi là vị Trừng Ác.
Tại tiền đường cũng là nơi bài trí bộ Thập Điện Diêm Vương, đó là 10 vị vua cai quản cõi chết và phán xét con người ở địa ngục căn cứ vào công hay tội họ đã tạo ra khi còn sống cũng nhằm mục đích khuyến giáo chúng sinh tu tâm sửa mình. Ngoài ra, ở Tiền đường còn treo quả chuông đồng Ngọc Hồi tự chung niên hiệu Minh Mệnh năm thứ 5 (1824) và nhiều di vật có giá trị như hoành phi, câu đối.
Thượng điện nối từ gian giữa Tiền đường về phía sau tạo cho chùa chính có kiểu chữ Đinh, các bộ vì được làm theo kiểu thượng chồng rường, hạ kẻ, hồi sau bít đốc, bức hoành phi Như Lai thường trụ được treo trang trọng nhất ở trên cùng của Phật điện. Tại đây là nơi bài trí hệ thống tượng tròn, gồm 5 lớp tượng như sau: bộ Tam Thế, bộ Tây Phương Tam Thánh (còn gọi là Di Đà Tam Tôn), Phật Chuẩn Đề, Phật Di Lặc ( hai bên là hai trợ thủ của ngài), ngoài cùng là tòa Cửu Long, hai bên bài trí tượng Nam Tào, Bắc Đẩu nhưng hơi lùi về phía sau đôi chút. Bên trong tòa Cửu Long là Phật Thích Ca Sơ Sinh.
Bên phải chùa là một tòa nhà hai gian kiến trúc chữ Nhị, các bộ vì đều được làm theo kiểu thượng chồng rường con nhị, hạ cốn. Chính giữa là ban thờ Phật Địa Tạng, hai bên thờ gia tiên, nơi đây đặt 6 tấm bia gửi hậu, bức hoành phi ca ngợi bốn trọng ân đều được báo đáp: Tứ ân tổng báo.
Sâu vào bên trong là ba gian thờ Mẫu, một phòng trụ trì, ba gian nhà khách. Sau chùa chính là 5 gian thờ Tổ làm kiểu chữ Nhị như tòa thờ Mẫu. Tiếp theo là hành lang bên trái chùa, trong đó có 3 gian nhà khách và 3 gian hành lang. Chính giữa bài trí tượng tổ Bồ Đề Đạt Ma, hai bên là ban thờ sư Tổ.
Di vật
Trong chùa hiện có 42 pho tượng, 02 phù điêu, phần lớn là tượng thế kỷ XVIII – XIX, 01 quả chuông Ngọc Hồi tự chung, sáu tấm bia đá, 2 bia chữ Hán 4 bia chữ quốc ngữ, 3 câu đối, 4 bức hoành phi và nhiều đồ tự khí.
Giá trị
Chùa Ngọc Hồi đã được Bộ Văn hóa – Thông tin (nay là Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch) công nhận là di tích kiến trúc nghệ thuật cấp quốc gia năm 1990.
Tham khảo
- https://petrotimes.vn/tham-chua-ngoc-hoi-571242.html
- http://ditichlichsu-vanhoahanoi.com/2017/11/30/chua-ngoc-hoi/
- http://thanhtri.hanoi.gov.vn/cac-co-so-kinh-doanh-tren-dia-ban quan/-/asset_publisher/HgNzlI7sMGQj/content/chua-ngoc-hoi
- http://tuvi.xemtuong.net/baiviet.php?id=-chua-ngoc-hoi-ha-noi-
_________________________
Các ngôn ngữ khác
Tiếng Anh (English)
Ngoc Hoi Pagoda, also known as Ngoc Hoi Temple, is situated along the banks of the To Lich River, formerly part of the Co Đien district and now located in Ngoc Hoi commune, Thanh Tri district, Hanoi city.
According to legend, the pagoda was built during the Trần dynasty and was once a significant village named Vĩnh Khang. It is said that after the three siblings Bao Cong,A Mo nương, and Nhi Mo nuong governed the village, Tran Thu Đo defeated them. However, Bao Cong later returned to the royal court with an army and achieved many successes in the resistance against the Yuan-Mongol invaders. After their passing, King Trần bestowed upon the village the titles of Quang Hoa Đai Vuong, Princess A Mo, and Princess Nhi Mo, entrusting the village with the perpetual responsibility of worship.
The pagoda covers an area of about 9,000m2, facing west, and includes Tam Quan, the main pagoda, ancestral houses, maternal houses, and gardens. The pagoda’s Tam Quan has a unique structure with three entrances, among which the main entrance is a version of the Nine-Lotus Tower, symbolizing the practitioners of the Tinh Đo sect. The main pagoda is a 5-compartment building with a hipped roof, where the altars of the Buddha and the Sangha are located. The sculpture of Ho Phap (Protector of the Dharma) is also a highlight of the pagoda, reflecting the compassion and dignity of the Buddhist protector.
Ngoc Hoi Pagoda preserves 42 statues, 2 reliefs, 1 Ngoc Hoi communal bell, and many other relics. Recognized as a national architectural and artistic relic in 1990, Ngoc Hoi Pagoda is an integral part of Vietnam’s cultural heritage.
Tiếng Trung (Chinese)
将以下段落转换为简体中文,转换所有字符,包括人名和地名:
将下面这段话翻译成简体中文:
玉海塔,又称玉海图,位于苏力河沿岸,原属谷奠州,现位于河内市青池县玉海公社。
据传说,这座宝塔建于陈朝时期,曾经是一个名为 Vinh Khang 的重要村庄。据说,Bao Cong、A Mo Nuong 和 Nhi Mo Nuong 三兄弟统治该村后,Tran Thu Do 击败了他们。不过,包琮后来带兵回朝,在抗击蒙古人的战争中取得了许多战绩。他们去世后,陈国王授予玉会村广和大王、阿莫公主和尼莫公主的称号,并赋予该村永恒崇拜的责任。
该塔面积约9000平方米,坐北朝西,包括潭泉、主塔、陀房、母房和花园。该塔的潭泉结构特殊,分三路,其中主路为九品莲庭,象征净土宗的僧人。主塔为5间山墙式建筑,内设祭坛,供奉大圣和圣僧。护法神浮雕也是该塔的一大亮点,展现了护法神的温柔与威严。
玉海塔目前保存有42尊雕像、2件浮雕、1颗玉海钟和许多其他文物。玉海塔自 1990 年起被认定为国家建筑和艺术遗产,是越南文化遗产的重要组成部分。
Tiếng Pháp (French)
La pagode Ngoc Hoi, également connue sous le nom de Ngoc Hoi Tu, est située le long des rives de la rivière To Lich, appartenant autrefois au canton de Co Dien, actuellement située dans la commune de Ngoc Hoi, district de Thanh Tri, ville de Hanoï.
Selon la légende, la pagode a été construite sous la dynastie Tran et était autrefois un village important appelé Vinh Khang. On raconte qu’après que les trois frères Bao Cong, A Mo Nuong et Nhi Mo Nuong aient dirigé le village, Tran Thu Do les a vaincus. Cependant, Bao Cong ramena plus tard des troupes à la cour et remporta de nombreux succès dans la guerre de résistance contre les Mongols. Après leur mort, le roi Tran a donné au village de Ngoc Hoi les titres de Quang Hoa Dai Vuong, de princesse A Mo et de princesse Nhi Mo, et a également confié au village la responsabilité du culte éternel.
La pagode a une superficie d’environ 9 000 mètres carrés, orientée vers l’ouest, comprenant Tam Quan, la pagode principale, la maison To, la maison mère et les jardins. Le Tam Quan de la pagode a une structure spéciale avec trois chemins, dont le chemin principal est une version de la cour du lotus à neuf niveaux, symbolisant les moines du bouddhisme de la Terre Pure. La pagode principale est un bâtiment à 5 pignons, où l’autel est disposé pour vénérer le Monseigneur et le Saint Moine. Le relief du Bouddha protecteur est également un point fort de la pagode, montrant la douceur et la majesté du Bouddha protecteur.
La pagode Ngoc Hoi abrite actuellement 42 statues, 2 reliefs, 1 cloche Ngoc Hoi et bien d’autres reliques. Reconnue comme relique architecturale et artistique nationale depuis 1990, la pagode Ngoc Hoi est une partie importante du patrimoine culturel du Vietnam.